happy life why not
Cafe chiều thứ 7 - HHT Select - Some nice music - Some useful software - Some wisdoms - Some thoughts and more ... But what's the meaning of your life? What do you live for? What's the aim of your living? Do you have your own answer?

Khách hàng đặc biệt

12:41 AM
Viết bởi Vũ Ngọc Anh

Hồi tui chừng 12 tuổi, má tui mở một cửa tiệm nhỏ chuyên bán các loại bút thước, gôm tẩy, đề-can tranh ảnh, những con thú nhồi bông, hình siêu nhân bằng nhựa, các loại nơ, kẹp tóc lặt vặt... Buổi chiều, tui ngồi chễm chệ sau quầy tủ kiếng, bán hàng và thu tiền. Những món đồ dùng học tập mới lạ, độc đáo mà tui đem vô lớp, dùng trước nhất luôn làm bạn bè thích thú, ngưỡng mộ. Không ít bạn dành dụm để có được những món đồ xinh xắn như thế.

Hồi tui chừng 12 tuổi, má tui mở một cửa tiệm nhỏ chuyên bán các loại bút thước, gôm tẩy, đề-can tranh ảnh, những con thú nhồi bông, hình siêu nhân bằng nhựa, các loại nơ, kẹp tóc lặt vặt... Buổi chiều, tui ngồi chễm chệ sau quầy tủ kiếng, bán hàng và thu tiền. Những món đồ dùng học tập mới lạ, độc đáo mà tui đem vô lớp, dùng trước nhất luôn làm bạn bè thích thú, ngưỡng mộ. Không ít bạn dành dụm để có được những món đồ xinh xắn như thế.

Ở cái lớp sáu tui học hồi đó, có Nam. Môi cậu ta bị sứt, nói chuyện khó nghe, phát âm đơn đớt. Nhà Nam không khá giả lắm. Quanh năm cậu ta mặc cái áo sờn cổ, đồ dùng học tập cũ mèm, sứt sẹo. Giờ học môn Văn, cả lớp khoái chí cười rộ khi cậu ta đọc to một bài thơ hay đoạn trích bằng cái giọng ngọng nghịu. Hôm cô chủ nhiệm đổi chỗ trong lớp, phải ngồi kế Nam Thỏ, mặt tui quạu đeo. Nam rút về sát mí ghế. Mỗi khi bị tui kiếm chuyện, cậu ta lấy quyển sách che nửa mặt dưới, ngó tui bằng đôi mắt nể sợ.

Các bạn trong lớp đều là khách hàng cửa tiệm nhà tui, trừ Nam. Lần nọ, khi cậu ta rụt rè hỏi mượn hộp chì màu, tui “tiếp thị” thẳng tưng: “Sao mày không mua mà xài? Cửa hàng của tao có nhiều lắm” Gương mặt cậu ta bỗng tràn đầy hy vọng: “Vy chịu bán hàng cho tui hả?”. Tui tròn mắt: “Hỏi chi lạ. Chiều mày tới nha!” Y hẹn, chiều Nam lò dò tới cửa tiệm. Cậu bạn cầm lên từng hộp chì màu, dòm dỏ một hồi, lại đặt xuống. Tui cau mày, hối: “Mày lựa mau đi!” Nam rụt tay lại, nói thiệt nhanh: “Vy lấy cho mình thứ nào rẻ nhất ấy!” Tui đưa cho cậu ta hộp chì nhỏ chỉ có 6 cây, tem giá 8 ngàn đồng. Nam lí nhí: “Cho thiếu nợ được không? Còn 5 ngàn, mai mốt tui trả tiếp!” Nói rồi, cậu ta thả lên quầy nắm tiền lẻ. Tui đành gật đầu: “Vậy cũng được!”

Lâu lâu, Nam lại ra cửa hàng, bao giờ cũng chọn mua thứ ít tiền nhất. Và bao giờ, cậu ta cũng ghi nợ. Cột nợ ngày càng dài. Một lần nọ, tui nhắc chừng: “Mày thiếu nhiều rồi đó. Tao bị má la cho coi! Mà mày mua nhiều vậy, sao chưa bao giờ thấy dùng đồ mới?” Tên bạn chẳng nói chẳng rằng, rút về mí bàn, ngồi im.

Thỉnh thoảng, khi ngồi canh cửa tiệm, tui lại thấy Nam Thỏ cưỡi xe đạp chạy vụt qua. Phía sau yên xe là mấy cây nước đá cậu ta đi giao cho các xe bán chè hay cửa tiệm cà phê trong xóm. Cuối tuần, cậu ta ghé vào tiệm, trả bớt số nợ, nhưng lại mua thêm vài thứ đồ chơi lặt vặt khác. Nỗi tò mò trong tui ngày càng mạnh. Nam mua đồ dùng học tập và đồ chơi nhiều như vậy để làm gì?

Cuối tháng, tui quyết định đến nhà Nam. Ngôi nhà nhỏ xíu cuối xóm chợ, không khóa. Tui đẩy cửa. Bên trong chỉ có một cậu bé gầy nhom, liệt chân, nằm xoài trên sàn gạch, đang lúi húi vẽ tranh bằng những cây chì màu. Quanh cậu bé, rải rác những món đồ chơi từng mua ở cửa tiệm nhà tui. Chiều hôm đó, tui lẳng lặng đập ống heo, lấy tiền bù vào khoản nợ.

Tui thân với Nam lúc nào chẳng biết. Có một lần, người bạn cùng bàn thổ lộ: “Mai mốt tui đi vá môi sứt, là trở thành bình thường. Còn thằng em tui, suốt đời phải ngồi xe lăn. Lo được cho nó chuyện gì, thì tui ráng làm hết!” Nghe vậy, bỗng tui thấy mình thiệt bé nhỏ biết bao bên cạnh cậu bạn lặng lẽ rụt rè.
Read On 0 comments

Bà Bánh Quy

6:06 PM

Viết bởi Thục Hân (Dịch)

Nhiều ngày nay, mọi người đã nói về việc những nhân viên thiếu kinh nghiệm sẽ bị cắt giảm. Tôi là người mới nhất, vừa mới ra trường và tất nhiên, ít kinh nghiệm nhất.
Ông giám đốc xuất hiện, nhẹ nhàng đến bàn tôi:



Nhiều ngày nay, mọi người đã nói về việc những nhân viên thiếu kinh nghiệm sẽ bị cắt giảm. Tôi là người mới nhất, vừa mới ra trường và tất nhiên, ít kinh nghiệm nhất.

Ông giám đốc xuất hiện, nhẹ nhàng đến bàn tôi:

- Chúng ta có một lớp đào tạo để giúp những nhân viên bị nghỉ việc tìm được công việc khác. Chẳng hạn cách viết lý lịch, tạo ấn tượng tốt cho các buổi phỏng vấn... Hy vọng cô sẽ giúp cả những học viên khác.

- Tôi hiểu ạ... - Tôi chẳng biết nói gì hơn.

Ông giám đốc đi ra cũng vừa lúc mắt tôi nhoè đi, nhưng tôi vẫn nhìn thấy có một đĩa bánh quy trên bàn họp.

- Ai mang bánh quy tới thế ạ? - Tôi hỏi.

- Có một bà thứ sáu nào cũng đem bánh quy tới - Một đồng nghiệp nói - Ăn nhiều đi nhé!

Tôi quệt nước mắt, lấy hai chiếc bánh quy. Và quyết định về sớm. Khi cửa thang máy mở ra, tôi thấy một cụ bà tóc bạc, đẩy một cái xe đầy ắp đồng phục công ty đi giặt. Thôi, ít nhất bà ấy cũng còn có việc làm! Trên đường về, tôi vừa đi vừa khóc.

Trong lớp học đào tạo tôi thấy một người rất thấp, đội chiếc mũ xanh. Một đồng nghiệp thì thầm:

- Trời đất! Không thể tin được là Bà Bánh Quy cũng bị đuổi! Chẳng lẽ không ai nhớ đến việc bà ấy vẫn mang bánh đến vào thứ sáu hay sao?

Bà Bánh Quy? Chính là bà cụ tôi gặp ngoài thang máy, bà cụ gầy nhỏ với những ngón tay rất gầy guộc. Khi người hướng dẫn cố gắng nói với bà bằng tiếng Tây Ban Nha, tôi biết lớp học này với bà là vô ích.

Giờ nghỉ giải lao, bà cụ mỉm cười, lấy bánh quy ra chia cho chúng tôi.

- Gracias (Cảm ơn!) - Tôi lí nhí, chợt thấy xấu hổ khi nhận ra rằng hoàn cảnh bà cụ còn tuyệt vọng hơn cả tôi, vậy mà lúc này bà vẫn nghĩ tới người khác.

Ngay lúc đó, tôi biết mình sẽ phải làm điều gì đó giúp bà, thậm chí trước khi tôi tự đi tìm việc cho mình. Ngay giờ nghỉ trưa, tôi bắt đầu viết tất cả những gì mình nghĩ về Bà Bánh Quy. Sau đó tôi bỏ bài báo của mình vào phong bì, đem tới một toà soạn báo. “Hy vọng bài báo sẽ được đăng.

Đó sẽ là “chiếc bánh quy” mình tặng bà cụ” - tôi nghĩ như vậy.
Hai tuần trôi qua và bài báo của tôi vẫn không hề xuất hiện. Và đến khi tôi cho rằng bài báo của mình sẽ không bao giờ được đăng thì tôi lại thấy nó.

Và rõ ràng, tôi không phải là người duy nhất đọc được nó. Nhiều nơi viết thư tới cho tôi nói họ sẵn sàng nhận Bà Bánh Quy vào làm việc. Có cả thư của một tiệm bánh cuối phố. Thật tuyệt vời, vì họ là những người Mexico, họ nói tiếng Tây Ban Nha và Bà Bánh Quy không cần người phiên dịch.

Sau đó, dù đang bấn lên tìm việc, tôi vẫn chỉ lo không hiểu bà cụ có hợp với công việc không. Dù sao, Bà Bánh Quy cũng đã dạy tôi luôn nghĩ đến người khác, dù chính mình đang gặp rắc rối.

Máy nhắn tin của tôi kêu. Và đó là một tin nhắn từ tổng biên tập của một tờ báo địa phương, nói rằng ông ấy rất thích bài báo của tôi, và tôi có thể đến đó thử việc.

Tất nhiên, tôi sẽ còn phải cố gắng nhiều trước khi có một công việc mới ổn định. Nhưng có một điều mà tôi hiểu là chắc chắn đúng: Không có việc gì mình làm vì người khác mà là uổng phí cả.

Read On 0 comments

Chiếc ví màu đỏ

9:09 PM

Tôi không hiểu vì sao Ban giám đốc viện dưỡng lão lại nhận Kennie vào làm người giúp đỡ việc vặt cho các y tá. Khu ổ chuột nơi cậu ta ở đầy tội phạm và dân nghiện ma tuý... Kiểu cách ăn nói của Kennie thì cộc lốc, mặt mũi thì lầm lì. Tôi nghi rằng Kennie xin làm việc tình nguyện ở viện dưỡng lão nơi tôi làm y tá trưởng chỉ là để dòm ngó số thuốc morphin của viện, vì trước đây đã từng có trường hợp thuốc morphin bị tuồn ra ngoài bán cho dân nghiện...

Hầu hết bệnh nhân ở Viện dưỡng lão đều bị một bệnh hiểm nghèo gì đó, hoặc đã rất già. Có người bị liệt, bán thân bất toại, lại có người hoàn toàn không còn minh mẫn.

Bà Mary là một người như thế. Bà rất yếu. Chồng bà đã mất. Chúng tôi không rõ bà không có con cái, hay là họ đã bỏ mặc bà, vì không ai tới thăm bà Mary cả.

Bà Mary luôn bị một ám ảnh là ai đó đã lấy mất cái ví của bà. Suốt ngày suốt đêm, cứ tỉnh dậy là bà đi tìm nó. Bà tìm từ ngoài vườn, đến trong nhà vệ sinh, phòng giặt đồ, bếp... Ai đi qua, bà cũng hỏi:

- Cho tôi mượn cái lược được không? Lược của tôi ở trong cái ví đỏ, mà tôi mất cái ví rồi. Không biết cái ví của tôi đâu rồi?

Tất cả chúng tôi đều biết là bà Mary làm gì có cái ví nào. Thường thì chúng tôi dừng lại một tíc tắc, gật đầu thông cảm rồi bỏ đi ngay. Tất cả chúng tôi bận chết đi được.

Một chiều muộn, tôi bỗng thấy Kennie rảo bước đi ra từ phía phòng cấp phát dược phẩm, tay cầm một cái túi nylon sẫm màu. Trông nó lồng phồng rất đáng nghi. Tôi bám theo cậu ta, nấp sau những xe quần áo. Tôi thấy Kennie đi về phía bà Mary, đang ngồi chơi trên xe lăn ngoài cửa phòng mình. Cậu ta muốn giấu chỗ thuốc vừa lấy được ở chỗ bà cụ trước khi chuyển ra ngoài chăng?

Vừa đến chỗ bà Mary, Kennie nhìn quanh, rõ ràng không muốn ai nhìn thấy việc mình đang làm. Kennie rón rén mở chiếc túi nylon. Tôi gần như nín thở chờ bắt quả tang cho đến khi cậu ta lấy ra một cái... ví lớn màu đỏ. Bà Mary gần như ôm chầm lấy Kennie vì ngạc nhiên và vui sướng. Bà giữ chặt lấy chiếc ví đỏ, đu đưa nó như ru một em bé.

Kennie lại nhìn quanh một lần nữa. Chắc chắn rằng không có ai nhìn thấy, cậu ta mở chiếc ví, lấy ra một chiếc lược nhựa cũng màu đỏ và còn giơ cho bà Mary xem vài đồng xu trong ví. Những giọt nước mắt vui sướng lăn trên má bà Mary. ít nhất, tôi cũng đoán đó là những giọt nước mắt của niềm vui.

Và mắt tôi cũng ướt.

Kennie nắm nhẹ tay bà Mary, rồi bỏ cái túi nylon vào thùng rác gần đó, sau đó chào bà Mary và rảo bước tiếp dọc hành lang.

Tôi chờ đến cuối ca trực rồi đứng đợi Kennie ở cửa. Cậu chuẩn bị đi về, tay cầm cái áo khoác cũ.

- Chào Kennie!- Tôi mỉm cười - Cậu có thích công việc ở đây không?

- Công việc tốt nhất mà em từng có đấy! - Cậu ta lẩm bẩm.

- Cậu có định đi học để lấy bằng y tá không?

Kennie lúng túng:

- Chị đùa à? Bố mẹ em làm gì có tiền?

- Nếu chị tìm được cách cho em học nghề y tá thì sao?

Mắt Kennie bừng sáng.

Tôi tin là tôi có thể giúp Kennie thành một y tá chuyên nghiệp. Và tôi cũng tin rằng lúc đó, trong phòng mình, bà Mary đang hạnh phúc, ôm chiếc ví đỏ trong tay.

Viết bởi Louise Moeri-Thục Hân (Dịch)

Read On 0 comments

Bạn phải tin đã!

8:26 PM

Viết bởi Thục Hân (Dịch)

Các cậu nghĩ bọn mình có cứu được nó không? - Một cậu bé thốt lên.
- Tớ không biết, trông nó tệ quá! - Một cậu bé khác thêm vào.
- Các cậu phải tin cái đã! - Cậu bé nhỏ con nhất nói to - Có thể mất thời gian, nhưng chúng ta sẽ cứu được!

Vài ngày trước, ba cậu bé đã làm một hình người tuyết to nhất trong công viên. Nhưng thời tiết ấm lên, một chút mưa và gió đã làm hỏng nó. Cái mũ thì bay đâu mất, nó chỉ còn lại một mắt, và ngay cả cái mũi bằng củ cà-rốt cũng đã bị bọn sóc ăn mất.
- Nhưng chúng ta làm gì có tuyết mà sửa! - Một cậu bé thở dài.
Tuyết quanh đó đã tan gần hết. Một cậu bé bỗng chỉ tay ra ngôi nhà lớn cạnh công viên
- Vườn nhà ông Jeffries còn rất nhiều tuyết! Khu vườn có mái che nắng mà!
- Nhưng tớ không vào xin đâu, ông ấy dữ lắm!
- Thế thì chẳng bao giờ chúng ta sửa được người tuyết cả!
Ba cậu bé ngồi lặng lẽ. Bỗng nhiên, cậu nhỏ con nhất đứng dậy:
- Tớ sẽ đi hỏi ông ấy!
Hai cậu bé cao lớn hơn hoảng hốt:
- Thế nào rồi cậu cũng bị ông ấy nhốt lại cho mà xem!
Nhưng cậu bé nhỏ con nhất đã chạy vụt đi. Thu hết can đảm, cậu bé bước vào vườn nhà ông Jeffries và gõ cửa. Mãi, cuối cùng một ông cụ cũng ra mở cửa.
Một chút sau, hai cậu bé ngồi chờ ở công viên thấy cậu bé nhỏ con đi ra phía trước, ông Jeffries theo sau.
- Nó dẫn ông ấy ra đuổi chúng ta hay sao? - Một trong hai cậu bé đứng bật dậy, lo lắng.
Nhưng không phải thế. Ông Jeffries cầm theo hai cái xẻng xúc tuyết và kéo một cái xe đẩy to. Ông bắt đầu xúc tuyết trong vườn nhà, rồi kéo cái xe vào công viên. Ông Jeffries kêu to:
- Các cậu bé, ông cháu ta cùng phải sửa lại người tuyết này!
Bốn ông cháu lấy tuyết sửa lại từng chỗ bị vỡ, làm lại mắt bằng cục than, và làm lại mũi bằng một củ cà-rốt tươi. Có lẽ tất cả sự dữ dằn của ông Jeffries chỉ là do người ta đồn thổi.
Cuối cùng thì người tuyết cũng đã hoàn thành.
- Đẹp thật đấy! - Cả bốn ông cháu cùng thốt lên. Sau đó họ chào tạm biệt nhau vì trời đã tối.
Chiều hôm sau, khi cùng ra công viên chơi, ba cậu bé nghe thấy tiếng còi xe cấp cứu. Có nhiều người đang đứng trước cửa nhà ông Jeffries.
Bọn trẻ chạy ào đến nhà "người bạn mới".
- Có chuyện gì vậy ạ? - Một cậu bé hỏi người lớn đứng cạnh.
- Ông Jeffries... ông ấy mệt nặng!
Các bác sĩ đưa ông Jeffries ra. Ông nằm trên cáng, mỉm cười, thì thào khi nhìn thấy ba cậu bé:
- Người tuyết cũng có lúc phải tan mà!
- Liệu có cứu được ông ấy không? - Tiếng một người lớn hỏi.
- Chúng tôi không chắc... - Một bác sĩ lắc đầu
- Mọi người phải tin đã chứ! - Cậu bé nhỏ con nhất vừa khóc vừa nói to - Giống như ông Jeffries đã cứu người tuyết ấy!
Tối hôm đó, ba cậu bé nghe người lớn nói rằng ông Jeffries đã qua đời.
Đã 25 năm kể từ ngày đó và năm nay, công viên được đổi tên thành "Công viên Jeffries". Một cuộc thi làm người tuyết cũng được tổ chức cho tất cả trẻ em trong thành phố.
Đó là vì cậu bé nhỏ con nhất đã trở thành Thị trưởng.
Nếu bạn hỏi ông thị trưởng đã làm cách nào để đạt được những thành công đó, ông ấy sẽ trả lời:
- Trước hết, bạn phải tin cái đã!

Read On 1 comments

Cuốn sách và giỏ đựng than

11:51 PM

Viết bởi Thục Hân


Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc sách. Có những cuốn sách ông đã đọc nhiều lần, đến mức cuốn sách sờn cũ, nhưng lúc nào ông đọc cũng say mê và chưa một buổi sáng nào ông quên đọc sách.
Cậu cháu trai cũng bắt chước ông, cũng cố gắng mỗi ngày đều ngồi đọc sách. Rồi một ngày, cậu hỏi ông:
- Ông ơi, cháu cũng thử đọc sách như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Hoặc là có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp sách lại là cháu quên ngay. Thế thì đọc sách có gì tốt đâu mà ông đọc thường xuyên thế ạ?
Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và chỉ nói:
- Cháu hãy đem cái giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé!
Cậu bé liền làm theo lời ông, dù rằng tất cả nước đã chảy ra hết khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà.
Nhìn thấy cái giỏ, ông cụ cười vang và nói:
- Nước chảy hết mất rồi! Có lẽ lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa!
Rồi ông bảo cháu quay lại sông lấy một giỏ nước.
Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, nhưng lại một lần nữa, khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Thở không ra hơi, cậu nói với ông rằng “đựng nước vào cái giỏ là điều không thể”, rồi đi lấy một chiếc xô để múc nước. Nhưng ông cụ ngăn lại:
- Ông không muốn lấy một xô nước. Ông muốn lấy một giỏ nước cơ mà! Cháu có thể làm được đấy, chỉ có điều cháu chưa cố hết sức thôi!
Rồi ông lại bảo cháu ra sông lấy nước. Vào lúc này, cậu bé đã biết rằng không thể đựng nước vào giỏ được, nhưng cậu muốn cho ông thấy rằng dù cậu chạy nhanh đến đâu, nước cũng sẽ chảy hết ra khỏi giỏ trước khi cậu về đến nhà. Thế là cậu bé lại lấy nước, lại chạy nhanh hết sức, và khi về đến chỗ ông, cái giỏ lại trống rỗng.
- Ông xem này - Cậu bé hụt hơi nói - Thật là vô ích!
- Cháu lại nghĩ nó là vô ích ư? - Ông cụ nói - Cháu thử nhìn cái giỏ xem!
Cậu bé nhìn vào cái giỏ, và lần đầu tiên, cậu bé nhận ra rằng cái giỏ trông khác hẳn ban đầu. Nó không còn là cái giỏ than đen bẩn nữa, mà đã được nước rửa sạch sẽ.
- Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ được mọi thứ, nhưng khi cháu đọc, sách sẽ thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy.

Read On 0 comments

Lời mời giáng sinh

6:25 PM

Đêm Giáng sinh luôn là đêm được mong đợi nhất ở thị trấn nhỏ Cornwall. Đó là vì năm nào, mọi người cũng tổ chức một đêm hội Giáng sinh và một màn hoạt cảnh của trẻ em khắp thị trấn về câu chuyện nguồn gốc Giáng sinh. Đối với bọn trẻ thì đây là một màn trình diễn lớn và đứa nhóc nào cũng muốn có một vai.

Đêm Giáng sinh luôn là đêm được mong đợi nhất ở thị trấn nhỏ Cornwall. Đó là vì năm nào, mọi người cũng tổ chức một đêm hội Giáng sinh và một màn hoạt cảnh của trẻ em khắp thị trấn về câu chuyện nguồn gốc Giáng sinh. Đối với bọn trẻ thì đây là một màn trình diễn lớn và đứa nhóc nào cũng muốn có một vai.

Chính vì thế nên với Harold là cả một vấn đề. Harold nhất định cũng muốn góp mặt, nhưng nó là một cậu bé rất đơn giản, hay nói thật hơn, Harold chậm chạp và hơi kém phát triển trí tuệ.

Những người dựng hoạt cảnh rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan - họ biết Harold sẽ rất buồn nếu không được phân vai, vì đây là năm đầu tiên cậu bé đủ tuổi tham gia; nhưng họ cũng sợ rằng Harold sẽ làm tan nát khoảnh khắc tuyệt diệu nhất trong năm của cả thị trấn. Cuối cùng, vì Harold năn nỉ ghê quá, họ quyết định cho Harold đóng vai người chủ quán trọ. Vai này sẽ chỉ có một hành động mở cửa và một câu thoại: "Xin lỗi, chúng tôi hết chỗ rồi". Mọi người đều cho rằng một câu đó sẽ chẳng làm ảnh hưởng gì đến hoạt cảnh Giáng sinh cả.

Quảng trường lớn của thành phố đông nghẹt người vào đêm Giáng sinh. Sân khấu rất hoành tráng, có vẽ và dựng nhiều hình ảnh, bao gồm cả cánh cửa nhà trọ của Harold.

Trước giờ diễn, phía sau sân khấu, chú đạo diễn lo lắng lại gần Harold: "Nào Harold, bây giờ cháu phải nhớ nhé! Khi bạn John lại gần và nói: "Anh có còn phòng nghỉ qua đêm nay không ạ?", thì cháu sẽ nói...? Cháu sẽ nói gì nào?".

Hơi ngập ngừng, rồi Harold cũng đáp: "Cháu sẽ nói: "Xin lỗi, chúng tôi hết chỗ rồi". Chú đạo diễn gật đầu nhẹ nhõm.

Hoạt cảnh diễn ra như mong đợi, với những cô bé mặc váy thiên thần múa hát và được mọi người nhiệt liệt hưởng ứng. Cuối cùng, đến vai của bé John cùng một bạn nữ. Họ gõ cửa "nhà trọ". Phía sau sân khấu, chú đạo diễn vội vã nhắc Harold mở cửa. Và xảy ra một chuyện không ai nghĩ tới: cánh cửa bị kẹt! Tất cả mọi người im lặng chờ đợi. Harold ra sức đẩy cánh cửa. Cuối cùng, dùng hết sức mình, Harold cũng đẩy được cánh cửa ra, và bé John hỏi:

- Anh có còn phòng nghỉ qua đêm nay không ạ?

Harold sững người lại.

Từ phía sau sân khấu lại vọng lên tiếng nhắc khá to của chú đạo diễn: "Xin lỗi, chúng tôi hết chỗ rồi".

Harold lắp bắp: "Xin lỗi... chúng tôi hết chỗ rồi".

Và thêm một tiếng nhắc nữa, Harold lại lấy hết sức đóng cửa lại.

Chú đạo diễn thở phào nhẹ nhõm. Thế là hết vai diễn của Harold và không ai còn phải căng như dây đàn mà hồi hộp nữa.

Nhưng ngay lúc mọi chuyện tưởng chừng như đã "an bài" thì chợt "cánh cửa nhà trọ" rung lên thêm một lần nữa, rồi... mở bật ra! Harold quay lại sân khấu! Và rồi, trong một khoảnh khắc mà chưa ai kịp biết chuyện gì xảy ra nhưng chắc chắn sẽ không thể quên được, Harold chạy vụt theo bé John, kêu to hết sức có thể: "Đợi đã! Đợi đã! Các bạn có thể nghỉ trong phòng của tớ!".

Dường như Harold bé nhỏ hiểu ý nghĩa thật sự của Giáng sinh. Làm sao bạn lại không giúp đỡ một người khác khi bạn có thể? Harold đã không chỉ mở cánh cửa để giúp đỡ. Ai có thể trách được Harold khi cậu suýt quên lời thoại nhưng lại luôn nhớ mở cửa trái tim của mình.

Read On 0 comments

Với tới những vì sao

5:57 PM
Mẹ! Con sẽ đăng ký chương trình trao đổi học sinh, con sẽ học ở nước ngoài trong 6 tuần!

Mẹ tôi suýt đánh rơi đĩa khi nghe em gái tôi nói vậy.

- Bạn con Heather cũng tới Đức năm ngoái. Bạn ấy học được rất nhiều thứ!- Nó nói thêm.

- Jeanne, - mẹ thở dài - Như thế tốn đến hàng nghìn đôla! Cả hai chị em đều còn đang đi học, mẹ đã phải làm đến 3 nơi một ngày...



Jean im lặng, mặt buồn thiu. Nhưng tối hôm ấy, tôi vẫn thấy Jeanne điền vào mẫu đơn đăng ký. Cô bé không để ai, kể cả mẹ, làm mình mất tinh thần.

Tôi úp mặt xuống gối, giả vờ như không nhìn thấy Jeanne đang viết đơn, thầm mong nó sẽ không quá thất vọng khi biết rằng thật sự mẹ không có tiền để cho nó đi.

Vài tuần sau, Ban tổ chức chương trình trao đổi học sinh gửi cho Jeanne một bản đăng ký dài hơn. Lần này, tôi ngó hẳn vào những dòng chữ thông báo, và thấy: "Tổng chi phí là 2.750 đôla, bao gồm tiền vé máy bay, nơi ăn ở, bảo hiểm và các hoạt động hỗ trợ khác".

Gần ba nghìn đôla! Thật là một điều không tưởng! Mẹ tôi đọc qua, không nói gì, quăng bản đăng ký sang một bên, tiếp tục nấu bếp.

Vài ngày sau, tôi nghe Jeanne kể rằng nó đã điền vào bản đăng ký thứ hai và gửi đi. Tim tôi nhói lên:

- Jeanne, mẹ đã nói là mẹ không đủ tiền. Hay là đợi đến khi tốt nghiệp Đại học...

- Không, em cứ đăng ký! Làm sao em biết mình có đi được không nếu như em không thử!

Một tuần sau, mẹ tôi nhận được một cú điện thoại từ New York.

- Bà Lorenz, chúng tôi có nhận được đơn đăng ký của cháu Jeanne. Nhưng không kèm theo các chi phí...

Mẹ tôi giải thích rằng gia đình chúng tôi không đủ khả năng cho Jeanne tham gia.

Hai tuần sau, người ta lại gọi điện. Họ nói rằng họ rất ấn tượng với bản đăng ký cũng như thành tích học tập của Jeanne ở trường.

- Chúng tôi tin rằng cháu Jeanne sẽ học được rất nhiều điều nếu tham gia chương trình, - Người đó nói - Chúng tôi còn một số học bổng. Liệu gia đình bà có thể chi trả được bao nhiêu?

Mẹ tôi thở dài, và nói rằng tất cả tiền dành dụm của gia đình chúng tôi chỉ là 300 đôla. Thế rồi họ chấp nhận tài trợ cho Jeanne số còn lại.

Vừa đặt điện thoại xuống, mẹ giục tôi làm một băng-rôn lớn với dòng chữ "Lên đường may mắn nhé, Jeanne" dán ngay ở cửa ra vào. Khi đi học về, Jeanne reo lên như một đứa trẻ, rồi oà khóc và ôm lấy mẹ!
***


Đến bây giờ, mỗi khi nhìn Jeanne, lúc này đã tốt nghiệp Đai học Mỹ thuật và là một giáo viên, tôi lại nhớ đến niềm tin của một cô bé 16 tuổi, và tin rằng với niềm tin đó, rồi cô bé còn đạt được nhiều điều khác nữa trong cuộc sống. Dù thế nào bạn cũng luôn cần phải với tay về phía những vì sao. Và cho dù bạn không đem được chúng xuống, bạn vẫn có thể sẽ nằm trong dải thiên hà.


LAST_UPDATED2

Tác giả của bài viết này là: Patricia Lorenz-Thục Hân (Dịch)
Read On 0 comments

Giveaway of the Day -

System Requirements:
Publisher:
Homepage:
File Size:
Price:
..


4 Free On Internet

Followers