6:32 PM
Thật may mắn, với tôi việc học hành bao giờ cũng dễ dàng. Nên khi được bố mẹ giao “trọng trách” dạy dỗ hai đứa em sinh đôi, tôi tự tin rằng nếu tôi dạy chúng như nhau thì chúng cũng sẽ giỏi y như tôi và luôn được điểm A.
Với Amanda, cô em gái trong cặp sinh đôi, thì đúng là như vậy. Nó học rất nhanh và luôn được điểm cao. Nhưng với Eric, cậu em trai, thì tôi hiểu cuộc sống còn quá nhiều thử thách.
Tôi cố hết cách. Nào là giúp Eric làm bài mỗi tối, dẫn nó đến các câu lạc bộ thiếu nhi, mua sách và đĩa cho nó học. Nhưng dù Eric (và cả tôi) có cố đến đâu, Eric vẫn luôn chỉ nhận được điểm C, kèm theo rất nhiều thất vọng của tôi và nước mắt của Eric. Tôi trở nên thường xuyên cáu bẳn và khó chịu mỗi khi phải kèm Eric học. Có lẽ nó không có “gene học giỏi” giống như tôi và Amanda chăng?!
Năm Eric 16 tuổi, một lần khi chúng tôi đang ngồi chờ ba đi làm về thì có điện thoại. Ba tôi bị đau tim đột ngột và đã được đưa vào bệnh viện. Ba tôi là người quan trọng nhất trong cuộc sống của Eric trong suốt những năm qua. Mẹ thì bận túi bụi, còn tôi, chị của nó thì luôn có những bận bịu của riêng mình. Chỉ có ba dẫn Eric đi cắt tóc, đi ăn kem và cùng chơi bóng chày với nó. Ba là Người bạn số một của Eric.
Khi chúng tôi hớt hải chạy vào bệnh viện, tôi đã lo lắng đến mức không còn để ý gì tới xung quanh. Chỉ trong một giây, tôi nhận ra rằng Eric không còn đi bên cạnh tôi. Khắp hành lang bệnh viện toàn những người lạ. Rất nhiều người già, họ chống gậy hoặc ngồi trên xe lăn. Nhưng không thấy Eric đâu cả. Chưa bao giờ tôi giận Eric như thế. Đây không phải là lúc gia đình tôi có thời gian để đi tìm nó, hoặc quan tâm đến nó nhiều như bình thường!
Tôi chạy lộn lại hành lang để tìm Eric. Ngay chỗ cầu thang, tôi thấy Eric đang lăng xăng. Chưa kịp gọi Eric, tôi thấy nó cúi xuống bên cạnh một cô y tá đang cố gắng dìu hai bệnh nhân già.
- Em giúp chị được không? - Eric nói với cô y tá, trong khi đỡ tay một trong hai bệnh nhân, và trong khi cô y tá còn chưa kịp trả lời, Eric nói tiếp - Ba em luôn giúp em đi từng bước khi em còn bé. Em nghĩ ba sẽ vui khi biết em có thể giúp một người khác bước đi.
Kể từ khoảnh khắc đó, tôi biết tôi sẽ không bao giờ trách móc Eric vì những điểm kém ở trường nữa. Tôi sẽ không bao giờ kỳ vọng nó phải thay đổi theo ý tôi nữa, bởi vì con người mà tôi đang nhìn thấy tốt hơn rất nhiều so với con người mà tôi vẫn muốn nó trở thành. Không cuốn sách nào dạy Eric làm điều mà nó đang làm. Và không có thang điểm nào để chấm.
Bây giờ Eric đã 20 tuổi. Điểm số của nó vẫn không cao, nhưng nó đang giúp việc ở bệnh viện gần nhà, tiếp tục mở rộng tình yêu thương và lòng quan tâm tới mọi người của mình. Đúng như Eric nói, ba tôi rất vui khi Eric giúp đỡ những người khác, dù nó chẳng bao giờ được điểm A. Mà có lẽ khi một người làm hết sức mình, người đó xứng đáng một điểm A của trái tim, dành cho trái tim.
Viết bởi Thục Hân (Dịch)
Read On
6:29 PM
Đó là Giáng sinh lạnh giá năm tôi 15 tuổi, và cảm thấy như cả thế gian đang chống lại mình, vì tôi muốn mua một khẩu súng nước mới, nhưng bố mẹ lại bảo không đủ tiền. Tôi ngồi ủ rũ cạnh lò sưởi, tự cảm thấy thương thân, chờ bố lại gần hỏi chuyện, như bố vẫn làm mỗi khi thấy tôi buồn.
Nhưng bố như quên béng mất tôi, lo thu dọn vài thứ như chuẩn bị ra ngoài. Nhưng tôi cũng chẳng bận tâm. Tôi còn đang bận đau khổ mà.
Nhưng bỗng bố quay lại bảo tôi:
- Matt! Mặc ấm vào, đi với bố!
Lại còn thế nữa! Mặt tôi xị ra! Ra đến ngoài, tôi càng thất vọng hơn. Chiếc ôtô tải cũ của bố, đã được chuẩn bị sẵn. Thế nghĩa là chuyến đi sẽ không nhanh như tôi hy vọng. Cuối cùng, mất hết kiên nhẫn, tôi hỏi:
- Bố, chúng ta đi đâu vậy?
- Dạo này con có ghé nhà bà goá Jensen không? - Bố tôi hỏi.
Bà Jensen sống cách nhà tôi khoảng 3km. Chồng bà ấy mất năm ngoái và bà ấy có 3 đứa con, đứa lớn nhất mới 8 tuổi, học cùng trường tôi.
- Sao ạ? - Tôi ngập ngừng hỏi.
- Bố vừa ghé qua nhà bà ấy, họ lạnh lắm. Bố tính mang cho họ ít củi!
Trong kho có rất nhiều củi bố mua dự trữ. Bố bắt tôi bê củi chất đầy xe, tới mức tôi cảm tưởng chiếc xe sắp lật. Sau cùng bố còn cố chất lên xe thêm hai túi bột mỳ và thịt đông lạnh. Và một cái túi khác nhỏ hơn.
- Có gì thế ạ? - Tôi tò mò.
- Giày. Bọn trẻ nhà Jensen hỏng hết giày rồi. Và một ít kẹo nữa. Sẽ không phải là Giáng sinh nếu trẻ con không có quà!
Ra là thế. Gia đình tôi cũng có giàu có gì đâu. Bây giờ lại càng thảm hơn, đến trong kho cũng chỉ còn một ít củi. Bố mẹ còn không có đủ tiền mua cho tôi một khẩu súng nước, thế thì tại sao bố còn mua kẹo và giày cho bọn trẻ nhà Jensen?!
Cuối cùng, cũng tới nơi. Bố dỡ củi và các túi lớn trên xe xuống một cách lặng lẽ hết sức có thể. Chúng tôi gõ cửa.
- Ai đó? - Có tiếng hỏi.
- Bà Jensen, tôi đây! - Bố nói to - Tôi đến cùng con trai tôi. Chúng tôi vào một chút được không?
Bà Jensen mở cửa. Những đứa trẻ quấn chăn quanh người và ngồi co ro cạnh cái lò sưởi với ngọn lửa bé tí tẹo.
- Chúng tôi mang tới đây vài thứ - Bố nói và bắt đầu bê mọi thứ vào nhà. Tôi để túi bột mỳ lên bàn.
Bà Jensen mở túi giày một cách ngần ngại, và lấy ra từng chiếc một. Có một đôi giày cho bà Jensen và 3 đôi cho 3 đứa trẻ. Bà Jensen cắn chặt môi, rồi oà lên khóc. Bà nhìn bố chăm chú, rồi nhìn tôi. Bọn trẻ bắt đầu cười khúc khích khi bố đưa kẹo.
Trong suốt những năm sau đó, mỗi khi ngồi bên lò sưởi mùa Giáng sinh, tôi đều nhớ lại đêm Giáng sinh năm 15 tuổi, lại cảm thấy rõ niềm vui khi đi cùng bố trên đường về nhà. Bố đã cho tôi món quà lớn gấp nhiều lần khẩu súng nước, đó là niềm vui thật sự của mùa Giáng sinh.
Viết bởi Thục Hân (Dịch)
Read On
6:35 PM
Charles Plumb, tốt nghiệp Học viện Hải quân Hoa Kỳ, là một phi công rất giỏi.
Sau nhiều lần lái máy bay trực thăng và các loại máy bay khác rất thuần thục, nhưng một lần rủi ro đã xảy ra. Chiếc máy bay Plumb lái bị trục trặc. Plumb thoát được ra ngoài và nhảy dù. Anh đã tiếp đất an toàn. Plumb còn lái máy bay nhiều năm nữa và hiện nay là diễn giả thường thuyết giảng trước các sinh viên. Trong những bài nói chuyện của mình, ông cũng hay nhắc tới kinh nghiệm đó...
Một ngày, khi Plumb và vợ đang ngồi trong một tiệm ăn, thì một người đàn ông ăn mặc giản dị từ bàn bên cạnh lại gần và nói:
- Chào anh, anh là anh Plumb đây mà! Anh thường lái máy bay trực thăng. Máy bay của anh có lần còn bị trục trặc...
- Làm sao anh biết tất cả những điều đó? - Plumb hỏi.
- Tôi đã đóng gói chiếc dù của anh hồi tôi còn làm cùng anh trong Hải quân... - Người đàn ông đáp.
Plumb tròn mắt vì ngạc nhiên và đầy biết ơn. Người đàn ông kia nắm tay ông lắc lắc và mỉm cười: "Tôi rất mừng, vì hẳn là chiếc dù đã hoạt động tốt".
- Chắc chắn rồi - Plumb khẳng định - Nếu chiếc dù không hoạt động thì hôm nay tôi đã không thể có mặt ở đây.
Đêm hôm đó, Plumb không ngủ được, cứ nghĩ đến người đàn ông trong tiệm ăn. Ông nói tiếp trong bài nói chuyện của mình:
"Tôi cứ tự hỏi người đàn ông đó trông thế nào trong bộ đồng phục hải quân. Tôi cũng tự hỏi mình có thể đã nhìn thấy anh ta bao nhiêu lần mà thậm chí chưa một lần nói câu chào, câu hỏi anh có khoẻ không hay bất kỳ một điều gì khác, chỉ bởi vì tôi là một cơ trưởng cao cấp, còn anh ta chỉ làm công việc của một công nhân. Tôi cũng nghĩ hẳn người đàn ông đó đã dành rất nhiều thời gian trong cuộc sống
của mình, ngồi cặm cụi ở chiếc bàn gỗ dài, cẩn thận gấp và đóng gói những chiếc dù đúng quy cách, để đảm bảo nó sẽ hoạt động theo cách thuận lợi nhất. Và anh ta thậm chí còn lo lắng, bồn chồn trước sự an nguy của những người thậm chí không cần biết đến anh ta".
- Mỗi ngày - Plumb kết luận với các sinh vien - Hãy nghĩ xem ai là người đóng gói chiêc dù của bạn? Vì mỗi người đều có một ai đó trao tặng cho mình những gì cần thiết để vượt qua những khó khăn. Đó là những chiếc dù đủ loại: chiếc dù về thể chất do mẹ bạn làm qua những bữa ăn ngon miệng, những lời nhắc đi ngủ đúng giờ; chiếc dù tinh thần do cha mẹ, thầy cô làm qua những lời an ủi, động viên...; chiếc dù cảm xúc có thể do bạn bè làm qua những niềm vui, ngay thậm chí người quét dọn trong trường học này cũng làm cho các bạn một chiếc dù, để tạo điều kiện cho các bạn được học tập trong môi trường vệ sinh nhất... Tất cả những sự giúp đỡ đó đều nhằm bảo vệ chúng ta đến mức tối đa trong cuộc sống này.
Khi bạn đi qua một ngày, một tuần, một tháng, một năm..., hãy nghĩ tới những người "đóng gói những chiếc dù" cho mình...
Viết bởi Thục Hân (dịch)
Read On
11:14 PM
Tối hôm qua là trận bóng đá đầu tiên của đội bóng U-10 trường tôi, và em trai tôi cũng tham gia. Đến vài phút cuối, đội của em trai tôi vẫn đang dẫn 2-1. Học sinh, thầy cô giáo và rất nhiều phụ huynh đến chật sân trường, cùng hò reo cổ vũ.
Khi chỉ còn khoảng 10 giây nữa, quả bóng lăn tới trước mặt một đồng đội của em trai tôi - cậu bé Mikey. Mọi người cùng kêu lên: "Đá đi, đá đi, Mikey!" và ngay lập tức, Mikey quay người, sút cật lực! Mikey đã ghi bàn!
Mọi người ồ lên rồi chợt im lặng. Mikey đã ghi bàn, nhưng là vào lưới đội mình, làm cho trận đấu trở thành tỷ số hoà. Nhưng trong một khoảnh khắc, tất cả mọi người đều không biết nên làm thế nào. Vì Mikey bị hội chứng down và cậu bé không biết thế nào là "đá phản lưới nhà". Cậu bé cho rằng tất cả các bàn thắng đều cần được chúc mừng bằng cách ôm các đồng đội. Và thực ra, Mikey cũng "nổi tiếng" với việc... ôm chúc mừng cả cầu thủ đội bạn khi họ ghi bàn vào lưới đội mình. Sự im lặng cuối cùng bị phá vỡ khi Mikey, với khuôn mặt tràn ngập niềm vui, ôm chầm lấy em trai tôi và kêu lên:
- Tớ ghi bàn rồi! Tớ ghi bàn rồi! Tất cả mọi người đều chiến thắng!
Tôi sững người, nín thở, không biết em trai tôi sẽ phản ứng thế nào. Đó là một thằng bé thẳng thắn và nóng tính. Nó lại là đội trưởng đội bóng.
Nhưng lẽ ra tôi không cần phải lo lắng. Tôi thấy em trai tôi ôm chầm lấy Mikey và kêu to: "Tuyệt lắm Mikey! Cậu tuyệt lắm!". Ngay lập tức, cầu thủ cả hai đội đều vây quanh Mikey, chúc mừng cậu bé về bàn thắng.
Tối hôm đó, khi bố mẹ tôi hỏi đội nào thắng, tôi mỉm cười và đáp: "Tỷ số hoà. Tất cả mọi người đều chiến thắng!".
Viết bởi Kim Kane
Read On
6:48 PM
Tôi đã từng là một cô bé da màu, bị cận thị, mặt lại đầy tàn nhang, lớn lên trong nghèo khó.
Tôi là cháu của bà tôi, một phụ nữ goá chồng, không biết tiếng Anh, lựa chọn duy nhất là phải gửi con ở lại nhà để đi làm giúp việc, không ngại quỳ gối, cúi mặt lau sàn suốt ngày, chỉ để con cái mình có thể đứng thẳng trong các trường học. Tôi là con gái của mẹ tôi, cũng là một người lau sàn, dù vậy luôn tươi cười dù là sau một ngày làm việc cực nhọc...
Tôi biết con đường duy nhất của tôi là học. Nhưng ở trường học, ngày đầu tiên tôi đã bị dần cho một trận chỉ vì tôi là người da màu. Lúc học trung học, tôi là một cô bé luôn sợ hãi. Năm đầu tiên tôi là sinh viên, cô bạn cùng phòng đã yêu cầu nhà trường cho chuyển phòng khác vì không muốn ở chung với "một con bé da màu".
Ra trường, tôi làm một nhân viên ở quầy dịch vụ khách hàng tại một công ty sản xuất ô và túi xách. Công việc kinh doanh làm tôi thật sự say mê: những vòng quay của con người và sản phẩm, những thăng trầm, những chu trình tạo nên sản phẩm đẹp đẽ từ những thứ tưởng như không là gì cả. Và tôi quyết định xin sang bên kinh doanh, nhưng công ty từ chối. Không chịu bỏ cuộc, tôi xin nghỉ phép một ngày để liên hệ với Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên, và bằng khả năng thuyết phục của mình tôi đã có một hợp đồng khổng lồ. Tôi mang hợp đồng tới công ty, gặp tổng giám đốc nhắc lại yêu cầu của mình. Lần này họ đã đồng ý.
Vài năm sau, tôi được đề bạt làm điều hành tài chính kế toán và được tự quản lý một ngạch kinh doanh riêng. So với bạn bè cùng lứa, tôi kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng với một mục tiêu rõ ràng, nên tôi vẫn sống rất tiết kiệm. Vài năm sau, tôi có đủ tiền để "ra riêng", trở thành một doanh nhân chính hiệu, nhưng... không có lương. Lúc đầu, tôi thua lỗ, nhưng tôi không để những thất bại đó ảnh hưởng đến tinh thần của mình. Tôi vẫn làm những gì mà tôi cảm thấy cần.
ở tuổi 35, tôi có 3 đứa con xinh xắn, là người sáng lập và sở hữu duy nhất của một công ty kinh doanh trị giá nhiều triệu đôla, công ty Umbrella Plus.
Vì sao tôi thành công? Bạn có thể nói là do tôi thông minh và đầy nỗ lực. Nhưng tôi thì tin rằng đó là bởi trong tôi, đang chảy dòng máu của bà tôi, mẹ tôi - những người phụ nữ bình dị nhưng kiên cường.
Đến tận bây giờ, mỗi khi cảm thấy muốn bỏ cuộc, tôi lại nhìn ngay xuống sàn gạch bóng loáng dưới chân mình, và tôi nhớ đến bà và mẹ tôi, những người lau sàn. Tôi lại nghĩ đến các con tôi và cả các con của chúng sau này nữa... Liệu tôi có thể truyền được cho chúng tinh thần kiên cường của những người phụ nữ đã suốt đời lau sàn nhà để những thế hệ sau có cơ hội được toả sáng? Và tôi nghĩ mình phải làm được.
Viết bởi Deborah Rosado Shaw - Thục Hân (dịch)
Read On
11:42 PM
Lần đầu tôi nhìn thấy nó, trông nó đầy lo âu. Lông mày nhăn lại và đôi mắt thì đầy nghi ngờ khiến khuôn mặt thon dài có một nét ám ảnh không quên được.
Chú chó chăn cừu giống Đức thường bỏ chạy sang nhà hàng xóm - nơi người ta cho nó ăn và chơi với nó, rồi gọi chủ nó sang dẫn về. Những người chủ có lẽ đối xử với nó rất tệ, vì rõ ràng chú chó không bao giờ có vẻ hài lòng khi chủ dẫn về. Gần đây, trông nó càng xơ xác. Lông nó xù ra và nó gầy rộc đi.
Rồi một hôm, khi chủ của Beau trả lời cộc cằn qua điện thoại: “Mặc xác nó!”, nhà hàng xóm đành gọi điện cho trại động vật hoang, nơi tôi làm việc.
Khi tôi đến, chú chó đang ngồi ngoài sân cùng mấy đứa trẻ, nhưng không chơi đùa gì cả, chỉ nhìn ra phố, đầy lo lắng.
Nó là một chú chó đẹp, dù có khuôn mặt buồn bã và thân hình xơ xác. Và nó lặng lẽ nhảy ngay lên xe tôi khi được bảo.
Tôi tạm đưa Beau về nhà, vì lúc ấy trời đã muộn. Khi tôi mở cửa xe, thật ngạc nhiên, chú chó nhảy ngay vào lòng Larry, anh trai tôi. “Anh sẽ giữ nó” - Larry bỗng quyết định. Đây là một quyết định lạ lùng vì từ khi chú chó yêu quý nhất của anh ấy, tên là Marc, đã chết, và anh ấy bảo không bao giờ có một chú chó nào thay thế được Marc nữa.
Thế là Beau gia nhập gia đình tôi. Lúc đầu, đây là chuyện không dễ dàng. Nó rất gầy và ốm yếu, lại không chịu ăn. Cơ thể đã như vậy, nhưng vấn đề về hành vi càng đáng lo hơn. Nó thường xuyên quậy tung nhà rồi đứng chực ở cửa, chỉ chờ mở là lao ra ngoài.
Và điều tệ hơn nữa là Beau rất không có hứng thú với con người. Nó chơi với những chú chó khác, nhưng không chơi với chúng tôi. Tôi cho rằng chó chăn cừu của Đức thường như thế, nên chẳng bận tâm. Còn Larry thì khác. Anh ấy có vẻ thất vọng và rất buồn.
Qua thời gian, Beau bắt đầu khoẻ lên, ăn nhiều và lên cân. Trông nó đẹp đến mức khi đi ngoài phố, nhiều người hỏi chúng tôi mua nó ở đâu. Tuy nó đã quen với mọi người, nhưng dường như trái tim của Beau vẫn đóng kín. Nó không bao giờ tỏ ra thương yêu ai trong số những “người bạn hai chân” trong gia đình tôi.
Chúng tôi nên làm thế nào? Chúng tôi đã cố gắng yêu thương nó, nhưng ánh mắt nó không bao giờ có niềm vui cả.
Riêng Larry không mất kiên nhẫn. Anh ấy ném bóng và gậy, dạy Beau đi tìm. Anh ấy dẫn Beau ra công viên thường xuyên. Beau bắt đầu có phản ứng: Nó rên ư ử mỗi khi Larry ra khỏi nhà mà không cho nó đi cùng.
Bây giờ chúng tôi gọi nó là “Beau khoá dính” - vì nó cứ dính chặt lấy Larry. Mỗi sáng khi tỉnh dậy, Beau chạy lung tung quanh nhà cho đến khi có ai vuốt tai nó, để rồi nó hài lòng nằm xuống đất và gối đầu lên chân người đó khi người đó ngồi vào bàn ăn sáng. Rõ ràng chú chó xinh đẹp này cho chúng tôi biết rằng nó đã sẵn sàng mở lòng để yêu thương.
Sau nhiều năm, Beau vẫn sống với gia đình chúng tôi và trở thành một người bạn thân thiết. Beau biết rằng cuộc sống bao giờ cũng đẹp khi bạn được sống với những người bạn yêu thương, và bạn được yêu thương.
Viết bởi Carol Kline - Thục Hân (Dịch)
Read On