happy life why not
Cafe chiều thứ 7 - HHT Select - Some nice music - Some useful software - Some wisdoms - Some thoughts and more ... But what's the meaning of your life? What do you live for? What's the aim of your living? Do you have your own answer?

Khách hàng đặc biệt

Viết bởi Vũ Ngọc Anh

Hồi tui chừng 12 tuổi, má tui mở một cửa tiệm nhỏ chuyên bán các loại bút thước, gôm tẩy, đề-can tranh ảnh, những con thú nhồi bông, hình siêu nhân bằng nhựa, các loại nơ, kẹp tóc lặt vặt... Buổi chiều, tui ngồi chễm chệ sau quầy tủ kiếng, bán hàng và thu tiền. Những món đồ dùng học tập mới lạ, độc đáo mà tui đem vô lớp, dùng trước nhất luôn làm bạn bè thích thú, ngưỡng mộ. Không ít bạn dành dụm để có được những món đồ xinh xắn như thế.

Hồi tui chừng 12 tuổi, má tui mở một cửa tiệm nhỏ chuyên bán các loại bút thước, gôm tẩy, đề-can tranh ảnh, những con thú nhồi bông, hình siêu nhân bằng nhựa, các loại nơ, kẹp tóc lặt vặt... Buổi chiều, tui ngồi chễm chệ sau quầy tủ kiếng, bán hàng và thu tiền. Những món đồ dùng học tập mới lạ, độc đáo mà tui đem vô lớp, dùng trước nhất luôn làm bạn bè thích thú, ngưỡng mộ. Không ít bạn dành dụm để có được những món đồ xinh xắn như thế.

Ở cái lớp sáu tui học hồi đó, có Nam. Môi cậu ta bị sứt, nói chuyện khó nghe, phát âm đơn đớt. Nhà Nam không khá giả lắm. Quanh năm cậu ta mặc cái áo sờn cổ, đồ dùng học tập cũ mèm, sứt sẹo. Giờ học môn Văn, cả lớp khoái chí cười rộ khi cậu ta đọc to một bài thơ hay đoạn trích bằng cái giọng ngọng nghịu. Hôm cô chủ nhiệm đổi chỗ trong lớp, phải ngồi kế Nam Thỏ, mặt tui quạu đeo. Nam rút về sát mí ghế. Mỗi khi bị tui kiếm chuyện, cậu ta lấy quyển sách che nửa mặt dưới, ngó tui bằng đôi mắt nể sợ.

Các bạn trong lớp đều là khách hàng cửa tiệm nhà tui, trừ Nam. Lần nọ, khi cậu ta rụt rè hỏi mượn hộp chì màu, tui “tiếp thị” thẳng tưng: “Sao mày không mua mà xài? Cửa hàng của tao có nhiều lắm” Gương mặt cậu ta bỗng tràn đầy hy vọng: “Vy chịu bán hàng cho tui hả?”. Tui tròn mắt: “Hỏi chi lạ. Chiều mày tới nha!” Y hẹn, chiều Nam lò dò tới cửa tiệm. Cậu bạn cầm lên từng hộp chì màu, dòm dỏ một hồi, lại đặt xuống. Tui cau mày, hối: “Mày lựa mau đi!” Nam rụt tay lại, nói thiệt nhanh: “Vy lấy cho mình thứ nào rẻ nhất ấy!” Tui đưa cho cậu ta hộp chì nhỏ chỉ có 6 cây, tem giá 8 ngàn đồng. Nam lí nhí: “Cho thiếu nợ được không? Còn 5 ngàn, mai mốt tui trả tiếp!” Nói rồi, cậu ta thả lên quầy nắm tiền lẻ. Tui đành gật đầu: “Vậy cũng được!”

Lâu lâu, Nam lại ra cửa hàng, bao giờ cũng chọn mua thứ ít tiền nhất. Và bao giờ, cậu ta cũng ghi nợ. Cột nợ ngày càng dài. Một lần nọ, tui nhắc chừng: “Mày thiếu nhiều rồi đó. Tao bị má la cho coi! Mà mày mua nhiều vậy, sao chưa bao giờ thấy dùng đồ mới?” Tên bạn chẳng nói chẳng rằng, rút về mí bàn, ngồi im.

Thỉnh thoảng, khi ngồi canh cửa tiệm, tui lại thấy Nam Thỏ cưỡi xe đạp chạy vụt qua. Phía sau yên xe là mấy cây nước đá cậu ta đi giao cho các xe bán chè hay cửa tiệm cà phê trong xóm. Cuối tuần, cậu ta ghé vào tiệm, trả bớt số nợ, nhưng lại mua thêm vài thứ đồ chơi lặt vặt khác. Nỗi tò mò trong tui ngày càng mạnh. Nam mua đồ dùng học tập và đồ chơi nhiều như vậy để làm gì?

Cuối tháng, tui quyết định đến nhà Nam. Ngôi nhà nhỏ xíu cuối xóm chợ, không khóa. Tui đẩy cửa. Bên trong chỉ có một cậu bé gầy nhom, liệt chân, nằm xoài trên sàn gạch, đang lúi húi vẽ tranh bằng những cây chì màu. Quanh cậu bé, rải rác những món đồ chơi từng mua ở cửa tiệm nhà tui. Chiều hôm đó, tui lẳng lặng đập ống heo, lấy tiền bù vào khoản nợ.

Tui thân với Nam lúc nào chẳng biết. Có một lần, người bạn cùng bàn thổ lộ: “Mai mốt tui đi vá môi sứt, là trở thành bình thường. Còn thằng em tui, suốt đời phải ngồi xe lăn. Lo được cho nó chuyện gì, thì tui ráng làm hết!” Nghe vậy, bỗng tui thấy mình thiệt bé nhỏ biết bao bên cạnh cậu bạn lặng lẽ rụt rè.
0 comments:

Post a Comment

Giveaway of the Day -

System Requirements:
Publisher:
Homepage:
File Size:
Price:

4 Free On Internet

Followers