happy life why not
Cafe chiều thứ 7 - HHT Select - Some nice music - Some useful software - Some wisdoms - Some thoughts and more ... But what's the meaning of your life? What do you live for? What's the aim of your living? Do you have your own answer?

ĐÓ LÀ MÙA HÈ CỦA TÔI

Trong nhóm tình nguyện toàn các anh chị sinh viên đó, tôi ít tuổi nhất, mới 15 tuổi. Công việc của chúng tôi giản dị là dạy học cho những em bé bị thiểu năng. Chúng tôi có khoảng 30 học trò với những nụ cười tươi sáng hơn cả Mặt Trời mùa hè trong ngày đầu tiên nhập lớp.

Cả lớp học chung vào các buổi sáng, còn các buổi chiều, mỗi tình nguyện viên sẽ "ghép đôi" với một học trò, cùng học, đọc, vẽ, xếp hình... Học trò riêng của tôi là Mikey, một cậu bé 9 tuổi, cao, gầy, và bị rối loại cảm xúc nghiêm trọng. Ngày đầu tiên đến lớp, cậu bé đứng một mình một góc, nhìn hết người này đến người khác, vẻ sợ sệt. Khi tôi bước lại gần, định chạm vào Mikey thì chợt cậu bé hét toáng lên.

Sáng nào Mikey cũng đi tới góc lớp ấy, và đứng một mình ở đó. Cậu bé cự tuyệt dữ dội sự chăm sóc của tất cả các tình nguyện viên, đến mức chẳng ai biết phải làm thế nào với cậu nữa. Ngay cả những học sinh khác cũng tránh Mikey, vì không muốn phải nghe cậu bé hét lên hay chịu những cơn giận dữ kỳ quặc của cậu.

Chỉ còn mình tôi sáng nào cũng đứng đợi Mikey ở cửa lớp. Cậu bé đi ngay tới góc lớp quen thuộc, còn tôi lẽo đẽo đi theo, sẽ đứng cạnh hoặc ngồi cạnh cậu hàng tiếng đồng hồ, và cũng không nói lời nào.

Mấy hôm đầu, Mikey lại gào toáng lên, mọi người lại nhìn ra phía chúng tôi, dù ngượng gần chết, nhưng tôi cứ ngồi lì cạnh Mikey. Cứ như thế suốt 2 tuần liền, nhưng Mikey không hề tỏ ra thân thiện hơn. Có lúc tôi đã nghĩ rằng, có lẽ trong nhiệm vụ tình nguyện viên đầu tiên của mình, tôi đã thua cuộc.

Thế rồi một chuyện xảy ra. Hôm đó tôi ngủ quên, tỉnh dậy tôi lập tức nhảy lên xe đạp và phóng tới lớp học. Khi tôi bước vào lớp, tất cả mọi người bỗng... im lặng. Sự im lặng bất thường ở một lớp học vốn lúc nào cũng sôi nổi khiến tôi hơi hoảng.

Nhưng ngay lúc ấy, tôi nghe có ai đó... vỗ tay. Rồi ai đó khác nữa. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Thế rồi tiếng vỗ tay to dần lên. Tất cả mọi người vỗ tay rào rào! Chẳng lẽ mọi người đang chế nhạo chuyện tôi đến muộn?

Rồi chị trưởng nhóm mỉm cười, đi đến chỗ tôi, và giải thích mọi chuyện.

Sáng hôm ấy, khi Mikey đến lớp rất sớm, và khi không thấy tôi đứng đợi ở cửa, cậu bé bắt đầu đi từ bàn này sang bàn khác, nhìn kỹ từng anh chị tình nguyện viên, và hỏi:
- Anh Paul đâu? Anh Paul đâu rồi?
Và đó là những từ-đầu-tiên-Mikey-nói-thành-lời trong suốt 2 năm qua!
Tôi thấy mặt mình nóng bừng lên và mắt hơi ướt. Tôi nhìn vào góc lớp quen thuộc: Mikey đang đứng ở đó, mỉm cười, chỉ về phía tôi và nói: "Anh Paul! Anh Paul". Và đó là lúc tôi đưa tay lên lau nước mắt.

Hết mùa hè, chương trình tình nguyện cũng kết thúc, tôi vào năm học mới. Còn Mikey, cậu bé đã cùng gia đình chuyển tới một bang khác, tôi đã rất buồn khi nghĩ rằng mình sẽ không được gặp cậu bé nữa.

Nhưng vào năm học được khoảng 2 tháng, tôi nhận được một tấm bưu thiếp gửi từ California. Viết bằng nét chữ nguệch ngoạc là đúng một dòng chữ: "Chào anh Paul. Anh khoẻ không? Em khoẻ. Em đi học rồi". Đó là tấm bưu thiếp của Mikey. Và chỉ với một dòng chữ đó, tôi tin rằng rồi Mikey của tôi sẽ ổn cả thôi, và mùa hè của tôi đã không hề uổng phí.

Viết bởi Paul Kleinschmidt Thục Hân (dịch)
0 comments:

Post a Comment

Giveaway of the Day -

System Requirements:
Publisher:
Homepage:
File Size:
Price:

4 Free On Internet

Followers