happy life why not
Cafe chiều thứ 7 - HHT Select - Some nice music - Some useful software - Some wisdoms - Some thoughts and more ... But what's the meaning of your life? What do you live for? What's the aim of your living? Do you have your own answer?

Bình Minh của bố

hoahoctro.vn - Một khoảnh khắc mà những điều kỳ diệu trở nên rất thật, và tạo nên một hy vọng để tôi đi tiếp trong cuộc đời.







Tôi là con gái cả của bố mẹ, và được bố đặt tên là Dawn - nghĩa là Bình Minh. Bố mẹ đều rất thương yêu tôi và đặt nhiều hy vọng vào tôi. Tôi học nói rất nhanh, biết hát và thường được bố khen là khéo chăm em.

Ngày đầu tiên đi học, tôi nhận ra mình có điều gì đó khác thường. Những bạn trong lớp mỗi ngày một bộ váy áo khác nhau, bạn nào cũng có hộp cơm trưa với bình nước giữ nhiệt cùng màu. Còn tôi không chỉ thiếu quần áo, mà trưa nào cũng chỉ có một cái bánh kẹp đựng trong túi giấy màu nâu và uống nước từ vòi nước miễn phí của nhà trường.

Tôi luôn nằm mơ thấy bố mẹ nhặt được vài tờ séc, rồi mua cho tôi một hộp thức ăn trưa màu hồng cùng với bình đựng nước giữ nhiệt. Thế rồi, đến năm lớp 2, tôi nhặt được tờ rơi mời gia nhập đội Hướng đạo sinh Brownie. Tôi thì muốn đến cực độ, còn mẹ cũng cố gắng đến cực độ để giải thích rằng mẹ không đủ tiền mua đồng phục cũng như đóng các chi phí khác.

Tôi nhìn bố cầu cứu. Nhưng bố tránh ánh mắt của tôi và bước ra ngoài. Bố không thích những chuyện "phù phiếm" như thế này, và cũng không tin vào điều kỳ diệu.
  
Bố kể về Giáng sinh năm bố 7 tuổi, bố đã lặng người khi lần đầu nhìn thấy ông già Noel. Ông ấy tung kẹo cho trẻ con, nhưng bố không cần kẹo. Bố chỉ muốn chạm vào cỗ xe ngựa của ông để chắc rằng mình không nằm mơ. Bố chạy nhanh hết mức tới gần, với tay chạm vào chiếc xe tuyệt đẹp và  thì... cốp! - bố thấy tay đau điếng.

Ông già Noel đập cả cái roi quất ngựa vào ngón tay bố. "Thằng nhóc, đừng có chạm vào xe!" - đó là những gì ông già Noel nói. Bố mất hết niềm tin vào mọi ước mơ trẻ con từ hồi đó. Khi tôi nghe câu chuyện này, tôi bật khóc, tại sao bố không nhận ra rằng đó không phải là ông già Noel thật sự.

Nhưng nếu những chuyện kỳ diệu có thật thì một cô bé nghèo như tôi cũng phải được gia nhập đội Brownie chứ?!

Cô giáo cô JoAn của tôi nhìn thấy tôi loanh quanh một mình đã lại gần hỏi chuyện. Tôi nói rằng tôi không có vấn đề gì cả, chỉ đang nghĩ tới ước mơ gia nhập đội Brownie.
   
- Nhưng mẹ em không đủ tiền mua đồng phục và đóng lệ phí - Tôi nói thêm - Em đang nghĩ xem có cách nào không.
   
Vài ngày sau, cô JoAn gọi tôi vào phòng giáo viên sau giờ học, và mỉm cười và đưa cho tôi một cái hộp. Tôi không thể tin vào mắt mình! Trong đó là một bộ đồng phục của đội Brownie! Đó là đồng phục cũ của cháu gái cô.

Thật kỳ lạ, bộ đồng phục vừa khít với tôi, rất đẹp và mềm mại. Vào khoảnh khắc đó, tôi biết thật sự có những điều kỳ diệu. Giá như bố từng học cô JoAn, hẳn bố sẽ tin vào những điều kỳ diệu.

Thế rồi đến ngày hội lớn của đội Brownie: bữa tiệc Cha-Con. Chỉ có những người bố mới được "tháp tùng" con gái mình tới dự. Mẹ đã tìm mua một cái máy khâu cũ với giá 5 đôla rồi may cho tôi một bộ váy rất đẹp, và cả một cái sơmi mới cho bố.

Trong bữa tiệc, tôi thấy bố tôi là ông bố "đẹp trai" nhất. Vào lúc tất cả mọi người đồng ca bài "Bố sẽ gọi con là Cô Con Gái Nhỏ", bố nhấc hẳn tôi đứng lên ghế và nói thầm với tôi: "Khi bố nhìn con, Bình Minh của bố, là bố tin vào những chuyện kỳ diệu". Tôi thấy rõ ràng có ánh nước lấp lánh trong mắt bố tôi.

Đó là những khoảnh khắc không thể quên. Lúc đó, chúng tôi không không nghèo, cũng không giàu, không thất thế, cũng không quyền lực, bởi vì những điều đó không hề quan trọng nữa. Chúng tôi đơn giản là Bố và Con gái, trải qua khoảnh khắc giàu có nhất trong cuộc sống của mình. Một khoảnh khắc mà những điều kỳ diệu trở nên rất thật, và tạo nên một hy vọng để tôi đi tiếp trong cuộc đời.

Dawn L. Billings
Thục Hân (dịch)
0 comments:

Post a Comment

Giveaway of the Day -

System Requirements:
Publisher:
Homepage:
File Size:
Price:

4 Free On Internet

Followers