happy life why not
Cafe chiều thứ 7 - HHT Select - Some nice music - Some useful software - Some wisdoms - Some thoughts and more ... But what's the meaning of your life? What do you live for? What's the aim of your living? Do you have your own answer?

Ánh sáng đầu tiên

Hồi còn nhỏ, tôi sống ở một khu phố rất đông đúc. Bên cạnh nhà tôi có một cậu bé bị mù. Nhưng cậu ta rất thông minh, có thể đọc chữ nổi.

Dù mới 6 tuổi, nhưng cậu bé đã đọc được rất nhiều, thậm chí còn làm Toán được. Cái cách mà cậu bé chạy, chơi, trò chuyện với chúng tôi rất tự nhiên, khiến những ai chưa quen khó mà biết được là cậu bị mù. Ngay cả đôi mắt của cậu trông cũng bình thường, chỉ khi nhìn kỹ mới thấy cái gì đó như một đám mây mỏng ở sâu bên trong.

Một thời gian sau, người ta phát triển được cách phẫu thuật mắt hoàn toàn mới và đưa vào thử nghiệm. Bố mẹ cậu bé vội vã đưa cậu đến bác sĩ. Các bác sĩ nói rằng cậu bé có cơ hội nhìn thấy được, dù không được tinh như mắt thường. Nhưng bố mẹ cậu bé cho rằng như thế đã không khác gì một phép lạ.

Chỉ khi nghe nói đến chi phí của phép lạ thì họ cảm thấy tuyệt vọng. Vì đây là phương pháp mới nên giá thành cũng rất cao, không có cách nào giảm bớt chi phí cả. Thế là cả khu phố chúng tôi bắt đầu quyên tiền. Lũ trẻ thì quyên tiền ở trường. Các bậc cha mẹ, hồi đó ai cũng khó khăn, thì đi làm ngoài giờ và để dành ít tiền đem đến cho bố mẹ cậu bé. Gloria, cô bé có một chân bị tật, thường ngồi vào chiếc xe gỗ nho nhỏ do bố tự chế và được chú chó tên Kỳ Diệu kéo đi khắp phố, thì mở một quầy bán nước chanh ngay trước cửa nhà và dành toàn bộ tiền để gửi cho cậu bé mù. Một vài nhà khác cũng mở một quầy rau và bán rau hái trong vườn nhà mình. Tôi thì sang các khu phố khá giả hơn, xin cắt cỏ thuê để kiếm tiền quyên góp. Và tất cả những nỗ lực của chúng tôi được đền đáp bằng việc thủ tục phẫu thuật mắt cho cậu bé mù đã hoàn thành với toàn bộ viện phí đã được trả.

Cậu bé mù được nhập viện. Chúng tôi không được vào thăm. Vài ngày sau, khi bố mẹ cậu bé đưa cậu về nhà, tôi thấy đầu cậu bé quấn băng trắng toát, rồi cậu bé phải ở trong nhà và giữ yên tĩnh trong khoảng 30 ngày.

Rồi một buổi tối mùa thu đẹp trời, cậu bé được tháo băng. Căn phòng phải tắt hết đèn. Hầu như mọi người trong khu phố đều tập trung ngoài cửa nhà cậu bé, mang theo đủ thứ làm quà. Một lúc sau khi tháo băng, chúng tôi được mời vào. Cậu bé đang ngơ ngác nhìn quanh, những cái nhìn đầu tiên vào thế giới. Cậu dò dẫm đi ra cửa sổ. Đèn các nhà hàng xóm đang bật. Cậu hỏi đó là gì. Tôi bảo những người hàng xóm đang ở nhà, vì thế đèn nhà họ mới bật sáng. Cậu bé thích lắm, vì cậu chưa được nhìn thấy ánh sáng bao giờ.

Bố mẹ cậu dẫn cậu ra ngoài vườn, nơi rất nhiều người đang đợi để làm một bữa liên hoan nho nhỏ. Cậu bé nhìn quanh, đoán từng người bằng giọng nói mà cậu đã quen. Rồi chợt cậu ngẩng lên nhìn bầu trời: trời trong vắt, có trăng sáng và sao lấp lánh. Cậu bé chợt reo lên:


- Hôm nay các thiên thần cũng đang ở nhà, họ cũng đang bật đèn kìa!


Không ai trong số chúng tôi có thể giữ cho mắt mình khô.



Lời người dịch: Nếu có mặt ở đó, tôi sẽ tặng gì cho cậu bé hạnh phúc này nhỉ? Tặng cho cậu một sự thật, đó là có những thiên thần trên bầu trời, và có cả những thiên thần trên mặt đất.
0 comments:

Post a Comment

Giveaway of the Day -

System Requirements:
Publisher:
Homepage:
File Size:
Price:

4 Free On Internet

Followers