happy life why not
Cafe chiều thứ 7 - HHT Select - Some nice music - Some useful software - Some wisdoms - Some thoughts and more ... But what's the meaning of your life? What do you live for? What's the aim of your living? Do you have your own answer?

Cậu nhỏ viết thư

Viết bởi Huy Hiếu Bà Chín sống một mình, lặng lẽ lắm. Cách biệt tuổi tác, tui với bà Chín ít khi trò chuyện. Nhưng một bữa, tui đang chờ tụi bạn ra đá banh, cánh cổng bên nhà bà Chín bỗng hé mở.

Bà vẫy tui: “Vô đây, có việc này nhờ cháu chút xíu!”. Căn nhà rộng rãi mà lạnh lẽo, bà Chín chỉ tui ngồi ngay cái bàn xa-lông, trước mặt có tờ giấy trắng và cây viết. Bà nhờ tui viết thư. Thấy tui tròn mắt, bà giải thích: “Mắt bà yếu quá, viết chữ không ngay hàng. Mấy đứa con ở bên kia hay gọi điện thoại và viết thư về. Bà phải viết trả lời, không thôi tụi nó lại lo…”. Tui gãi đầu gãi tai, báo trước: “Rồi, bà Chín đọc đi. Nhưng chữ con viết xấu hoắc đó nghen!”. “ờ, ráng viết cho dễ đọc chút xíu là được!” – Bà Chín chấp nhận liền.

Tui bắt đầu rị mọ viết theo những gì bà đọc. Có khi bà đọc một câu dài thòng khiến tui ghi hối hả mà vẫn không kịp. Có khi bà lại im lặng rất lâu, làm tui nôn nóng gõ viết chờ đợi. Bà kể về cuộc sống hàng ngày, như nấu món ăn gì, có ai tới thăm, dự tính sẽ đi chơi đâu, rằng sáng nào bà cũng đều đặn ra ngoài tập thể dục nên sức khỏe vẫn dồi dào. Tui buông viết, lé mắt nhìn bà Chín: “Con có thấy bà tập thể dục đâu, bà Chín!”. Bà nói nhỏ: “Cứ ghi vậy đi, cho tụi nó bên kia an lòng!”. Mất hơn một tiếng, lá thư cũng xong. Bà Chín mang cho tui ly nước cam. Lúc đặt xuống bàn, cái ly đột nhiên chao nghiêng, đổ ra ngoài một miếng lớn. Bà Chín lọng cọng lấy miếng giẻ thấm nước. Đó cũng là lúc tui nhận ra tay bà Chín cứ run bắn lên, nhìn rất kỳ lạ.

Sau lần đó, tuần nào tui cũng được bà Chín gọi vô nhờ viết thư. Lần nào cuối thư, khi đọc cái đoạn quen thuộc “Má nhớ các con và mấy đứa nhỏ. Nhớ gửi hình về nhiều cho má coi…” bà Chín cũng khóc. Vậy mà trên đầu thư, bà kể chuyện xôm tụ lắm, làm như mọi chuyện rất ổn thỏa. Chỉ có tui biết rõ chẳng phải vậy đâu. Dạo gần đây, bà Chín bị run nhiều. Không chỉ tay, mà cả toàn thân nữa.

Một hôm, đi học thêm về, tui thấy cổng nhà bà Chín quên cài chốt. Tui chạy vô. Nhà vắng hoe, im lặng. Mất hồi lâu, tui mới nhận ra bà Chín nằm khuất sau bàn bếp, chén mì tôm đổ đầy trên ngực. Bà vẫn tỉnh, nhưng không sao ngồi dậy được. Bà run rất mạnh. Tui đỡ bà dậy, dọn dẹp mọi thứ, chờ tới khi bà ổn hẳn tui mới về nhà.

Tui lại viết thư giùm bà Chín. Chẳng khác bao nhiêu so với những lá thư tui từng viết. Nhưng, canh lúc bà Chín im lặng, ngồi thẫn thờ trong ghế, tui viết lẹ mấy dòng: Thưa cô chú, con là người vẫn viết thư giùm bà Chín đây. Bà Chín bây giờ yếu lắm. Bà bị run cả người, sắp tới không tự chăm sóc bản thân được nữa. Cô chú về với bà nghen. Vì bà tội nghiệp lắm, hay khóc một mình… Bà Chín lại đọc tiếp, rồi bỏ tờ giấy vô phong bì, dán kín, để tui mang ra bưu điện.

Cuối hè, tôi thấy một chị rất trẻ đang dọn dẹp mảnh vườn đầy lá rụng trước nhà bà Chín. Bà Chín đang ngồi nghỉ ở hiên, vẫy tôi lại: “Lại đây con, con gái út bà vừa học Đại học xong, nó về sống với bà luôn!” Rồi bà cười: “Đó, thằng nhỏ vẫn giúp má viết thư mà con cứ hỏi hoài đó”. Chị ấy nhìn tôi, tôi nhìn chị ấy, và cùng cười ấm áp như đã quen thân, có lẽ bởi giữa chúng tôi có một bí mật nho nhỏ. Nỗi cô đơn của cội rễ già, lá non giờ đã hiểu.

Tác giả của bài viết này là: Huy Hiếu

Xem các bài viết khác của tác giả này.

0 comments:

Post a Comment

Giveaway of the Day -

System Requirements:
Publisher:
Homepage:
File Size:
Price:

4 Free On Internet

Followers